Trước kia, khi còn ở đệ nhất trọng, mười tám đạo thương ý tản ra quanh thân, nhìn thì che trời phủ đất, dày đặc không một kẽ hở, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là dựa vào thần thức cường đại để cưỡng ép trói buộc những đạo thương ý ấy mà thôi.
Những đạo thương ý đó mạnh ai nấy đánh, tuy vẫn có liên kết và cộng hưởng với nhau, nhưng từ đầu đến cuối vẫn như bị ngăn bởi một tầng màng mỏng, không sao thật sự hòa làm một thể.
Còn nay khi đã bước vào đệ nhị trọng, tầng màng mỏng ấy cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Mười tám đạo thương ý bản nguyên hoàn toàn xóa nhòa ranh giới giữa nhau, hóa phức tạp thành giản đơn, vạn thương quy tông.




